|
|
||||||
|
|
| Notices |
| Thế giới Fanfic Những câu truyện đậm chất Điện ảnh do chính bạn sáng tác. Thế giới Fanfic - thế giới sáng tạo của các fans yêu phim. Khi giấc mơ bắt đầu |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh |
|
|
#1 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Đàn bà Tác giả: tất nhiên là mềnh rồi Rating: K+, ai thích tưởng tượng thì MA cũng được Tình trạng: muốn complete thì là complete. Thể loại: Tình hình là lúc đầu mềnh tính làm long fic nhưng tới hết chap 1 thì tắt tự nên thành one shot vậy
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. thay đổi nội dung bởi: trasuachieumua, 01-12-2009 lúc 09:48 PM. |
|
|
|
| Cảm ơn tumi vì bài viết này: | -[X]iao [Yu]- (11-12-2009), Betrayal (07-12-2009), cuncon181 (08-12-2009), Follow my love (08-12-2009), Oukyumi (01-12-2009), _Fiona_ (01-12-2009) |
| DienAnh.Net on Facebook |
|
DienAnh.Net on Facebook
|
|
|
#2 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Lời mở đầu Mọi người đều tán đồng tình yêu là điều kỳ diệu Không ai nhìn tình yêu như nó vốn là như thế - Diane Ackerman - Tôi lặng im ngắm nhìn anh chìm trong giấc ngủ. Mái tóc bồng bềnh và một gương mặt thiên thần. Nếu không tận mắt chứng kiến tôi sẽ không bao giờ tin rằng - gương mặt thiên thần đó lại là tổng giám đốc một công ty lớn nhất nhì Việt Nam. Anh đơn thuần và thánh thiên như chính làn da mịn màng và trắng như trứng gà bóc của mình. Nhưng anh lại dữ dội như những bắp thịt rắn chắc trên cơ thể. Làn da đó, cơ thể đó ... đã từng ... tôi không thể nói hoàn toàn thuộc về tôi, nhưng đã có những lúc, dù ngắn ngủi, là của tôi. Tôi không thể nói anh yêu tôi. Tôi cũng không thể nói tôi yêu anh. Giữa chúng tôi đơn giản chỉ là trò mua bán. Anh mua và tôi bán. Bởi vì, tôi chỉ là ... một con đĩ, một thứ gái gọi hạng sang. Nhưng tất cả đều sắp chấm dứt. Mãi mãi. Và vĩnh viễn. Bởi vì ... ngày mai anh sẽ thuộc về một người khác. Ngày mai anh sẽ là chú rể. Nhưng cô dâu không phải là tôi, sẽ không bao giờ có thể là tôi.
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. thay đổi nội dung bởi: trasuachieumua, 01-12-2009 lúc 09:48 PM. |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Tập 1
Hạnh phúc lang thang như mây Cho hồn héo gầy Khi ta còn đây ~ Hạnh phúc lang thang - Trần Ngọc Sơn ~ "Lam, sao em còn chưa ngủ" "Em muốn nhìn anh ... một lần nữa" Anh trở người ngồi dậy, kéo tôi vào lòng. Tôi có thể ngửi thấy mùi dầu gội đầu từ tóc anh, tôi có thể cảm nhận thấy cơ ngực rắn chắc và vòng tay vững chãi của anh. "Anh ..." "Anh đừng nói gì hết, chỉ cần ôm em thật chặt." Và anh đã làm đúng như tôi nói, im lặng, ôm tôi thật chặt. Tôi dường như có thể cảm thấy đôi môi anh lướt trên tóc tôi. Và anh đưa tay nâng cằm tôi lên. Đôi mắt anh vẫn trong sáng và ngập đầy đam mê. Nhưng tôi lại cảm thấy hình như có chút gì thương hại trong đôi mắt đó. Tôi đẩy anh ra, ngồi thẳng dậy. "Em sao vậy" "Em không muốn anh nhìn em bằng đôi mắt thương hại đó" "Anh không có" "Anh có, Đạt à. Từ lần đầu tiên gặp nhau, anh đã nhìn em bằng ánh mắt đó" "Vậy thì tại sao ..." "Em không muốn lần cuối cùng của chúng ta cũng lại là một sự thương hại" "Lần cuối cùng ?" "Phải, lần cuối cùng. Em đã thông báo với bà chủ nhà, chúng ta sẽ trả căn phòng này lại cho bà ta" Tôi bước xuống giường chỉ vào cái vali ở góc phòng "Hành lí em cũng đã chuẩn bị xong" Anh nhìn theo tay tôi thảng thốt. Anh không thấy. Anh đã không nhìn thấy những chiếc vali đó dù nó rất to và nằm ngay đó. Mỗi khi đến đây anh chỉ nhìn thấy một thứ, duy nhất một thứ mà thôi. Đó chính là cơ thể tôi. Tất cả chỉ có thế. "Nhưng tại sao ?! Vì anh lấy vợ sao ? Em cũng biết không phải là anh muốn như vậy, em cũng biết là chỉ vì ba của anh..." "Không phải chuyện của ba anh" "Vậy thì là chuyện gì" "Từ khi bắt đầu chúng ta đã biết rõ sẽ có lúc mọi chuyện sẽ phải kết thúc. Và bây giờ chính là lúc đó. Không cần biết tình cảm anh đối với cô ta thế nào, cô ta vẫn là vợ anh. Em không bao giờ là kẻ thứ ba. Không bao giờ cho dù em có là một con điếm đi chăng nữa" Tôi có thể cảm thấy đầu của mình như văng hẳn sang một bên. Miệng tôi mặn chát và tanh nồng. Tôi có thể cảm thấy một dòng chất lỏng đặc sệt đang chảy từ miệng tôi. Nhức buốt. Không phải cảm giác nhức buốt nơi năm đầu ngón tay để lại. Mà là cảm giác nhức buốt trong lòng. "Lam à, anh xin lỗi, anh không cố ý. Anh..." Tôi không để anh nói. Tôi không cần bất cứ âm thanh nào trong lúc này. Môi tôi tìm lấy môi anh, thân thể chúng tôi tự tìm lấy nhau. Tôi biết, đây sẽ là lần cuối cùng giữa tôi và anh. Và rồi tất cả sẽ trở thành dĩ vãng. Đôi môi nồng cháy này. Thân thể rắn chắc này. Mái tóc bồng bềnh và làn da mịn màng. Tất cả, với riêng tôi, sẽ chỉ còn là hồi ức. Rồi tôi cũng phải sống. Trở về là một gái bao như trước kia. Hay lại bị cuộc đời xô đẩy khắp hang cùng ngõ hẻm của đường phố Sài Gòn như ba năm về trước. Đó là con đường của tôi. Anh cũng sẽ sống. Gương mặt anh rồi sẽ xuất hiện càng lúc càng nhiều trên các tạp chí doanh nghiệp. Bên cạnh anh có một người phụ nữ xinh đẹp, gia giáo và nhất là có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của anh. Đó là con đường của anh. Con đường của chúng tôi. Không bắt đầu từ một điểm. Cũng không kết thúc ở một điểm. Chúng vĩnh viễn là hai đường thẳng song song, vô tình gặp nhau ở một nơi nào đó sắp trở thành quá khứ. . .. .... ........ Tôi nhìn lại anh lần cuối cùng. Bình yên như một thiên thần, một thiên thần ích kỷ. Tôi nhìn lại "mái ấm" của chúng tôi lần cuối cùng. Tôi luôn hiểu nơi đây chỉ là một căn nhà trọ ấm áp; đến một lúc nào đó, người khách trọ cũng phải ra đi. Nhưng sao khi ngày ấy đến, tâm trạng tôi lại hỗn loạn thế này. Chiếc vali trên tay tôi nặng trĩu. Tôi không phải một thánh nữ ra đi với mỗi bộ quần áo trên người. Tôi ra đi với tất cả những quà tặng của anh suốt 6 tháng qua. Tất cả những quần áo anh đã mua cho tôi. Đó là những thứ tôi đáng được nhận. Chua chát quá có phải không ? Vĩnh biệt anh, thiên thần ích kỷ của em. Vĩnh biệt anh. Và cám ơn anh về sáu tháng vừa qua. Cho dù ở đâu, em cũng sẽ luôn cầu chúc anh được hạnh phúc. Vĩnh biệt. Lam *** Tiếng bánh xe nghiến trên nền đường làm tôi giật bắn mình. Lam, mày làm sao thế này ? Đâu phải mọi thứ đều đã chấm dứt. Và rồi trái đất vẫn quay. Và rồi mày vẫn phải sống, Lam ơi. Đúng, tôi phải sống. Mỉm cười nhẹ với người tài xế, tôi bước đi, nghe như có cái gì đó vừa vụt qua.
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. thay đổi nội dung bởi: trasuachieumua, 01-12-2009 lúc 09:48 PM. |
|
|
|
| Cảm ơn tumi vì bài viết này: | -[X]iao [Yu]- (11-12-2009), :::Nắng::: (09-01-2010), baby294 (01-12-2009), Betrayal (02-12-2009), bigfan (10-01-2010), cuncon181 (08-12-2009), linn_yuki (01-12-2009), lonely_cat (03-12-2009), meo_ngoc (06-12-2009), Oukyumi (01-12-2009), strawberrygirl_lovely (05-12-2009), tieu lan (09-01-2010), _Fiona_ (01-12-2009), _zin_ (12-12-2009) |
|
|
#4 |
|
Trợ lý đạo diễn
|
Một short-fic lưng chừng ko có mở đầu ,ko có kết thúc và cũng ko có gì gay cấn hay hồi hộp .Cả thời điểm mình đọc fic này hình như cũng ko thích hợp lắm _ đang chán ghét thế giới vô cùng và thành kiến cực kỳ sâu nặng với đàn ông .Ko biết có phải vì vậy mà mình thấy câu chuyện này rất hay ,mặc dù ko cảm động như Xin lỗi ,em chỉ là con đĩ .Đàn ông thì muôn đời vẫn ích kỷ và đàn bà vẫn muôn đởi dại khờ .Nhưng nhân vật Lam của bạn ko hoàn toàn vô tư mà chọn cách đem theo tất cả quà tặng trong 6 tháng ,đó là điểm làm cho mình rất thích đoạn kết này .Cám ơn tumi nhiều nhé !
__________________
[CENTER][B] Sống và học tập theo gương Sukkie vĩ đại [/B][/CENTER]
|
|
|
|
|
|
#5 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Khi viết đến đó, tumi quyết định cho Lam chọn đem theo tất cả quà tặng vì tumi mong muốn nhân vật của mình là một con người thực thụ, nghĩa là có cả xấu và tốt. Lam theo con đường bán thân không chỉ vì hoàn cảnh mà đó còn là chọn lựa của cô. Cho nên, không thể nói Lam sẽ vì chút hư vinh nhất thời hoặc tự trọng hay tự tôn mà bỏ lại những thứ thuộc về vật chất đằng sau. Lam có thể yêu Đạt, nhưng cô cũng hiểu điều quan trọng nhất là cô cần phải sống và cái triết lý một tình yêu hai quả tim vàng chỉ tồn tại khi trái tim đó đúng thực là vàng.
Cám ơn bạn đã comment cho tumi nhé. Thành thật thì trong một góc của Lam cũng có một phần của chính người viết
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. |
|
|
|
| Cảm ơn tumi vì bài viết này: | Betrayal (12-12-2009) |
|
|
#6 | |
|
Trợ lý đạo diễn
|
Lon ton vào đây vì :
-Cái tựa hơi shock ![]() -Chưa bao giờ đọc fic của tumi -Các nhân vật là người Việt Nam, bối cảnh cũng ở Việt Nam luôn ( trong 1 mớ Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan, Hà Lan, Đức blah blah...thì đây là hàng hiếm ) Những truyện ngắn như thế này bây giờ nhiều [ Là truyện ngắn, không phải fic ]. Truyện về các cô gái bán hoa, về cuộc sống khắc nghiệt mà những tình yêu, những khao khát sẽ bị vùi nát dưới nỗi lo miếng cơm manh áo. Tác giả là những người trẻ tuổi, có thể là đã vấp ngã, yêu cũng có mà hận cũng có...Họ viết khi bắt đầu bước vào tuổi trưởng thành. Thực ra thì cách viết của tumi cũng không có gì đáng nói cả. Đơn giản và rõ ràng. Nhưng cái em thích, là khi đọc kĩ từng dòng thì có thể phát hiện ra nó ẩn chứa nhiều nội dung. Nói ngắn gọn hơn, nội dung nhiều và được cô đọng. Trích:
Vd như đoạn này. Không chỉ đơn giản là miêu tả người đàn ông đẹp. Đây là người đàn ông có ngoại hình thánh thiện, không hề có cái vẻ "thương trường khốc liệt" mà những ông giám đốc nhiều tiền nhiều bon chen nhiều kinh nghiệm hay mang. Em thích và hiểu suy nghĩ của Lam. Haizz, bao quát thì bạn Betrayal trên kia đã nói hộ em rồi nhé. Hành động của Lam lúc chia tay đã phần nào nói lên được 1 góc của cô. -- P/S: Có 1 điều lạ, sao những người vợ có chồng ngoại tình lại không mấy khi được nhắc đến trong truyện nhỉ ? ![]() Không biết chị đã viết xong fic này chưa, nhưng em nghĩ viết về người đàn bà còn lại cũng hay. Ah, em thích khái niệm "thiên thần ích kỷ" ![]()
__________________
[RIGHT][FONT="Times New Roman"]On the Boulevard of Broken Dreams...[/FONT][/RIGHT] |
|
|
|
|
|
|
#7 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Ah, thiên thần ích kỷ. Có vài comment chị nhận được cũng nói thích khái niệm này, nhưng người viết thì lại không ấn tượng lắm với cái này mới chết
Dưới tư cách người viết thì chị lại thích cái khái niệm hai đường thẳng song song nhiều hơn. Mình có tinh thần tự sướng cao độ đến nỗi cứ hễ giở fic này ra là lại đọc đi đọc lại mấy lần câu ấy mà nghe sướng mê tơi. ![]() Lẽ ra chị không biết phải viết tiếp cái này thế nào đâu, nhưng nhờ gợi ý của em mà đang viết tiếp câu chuyện. Có lẽ cái này sẽ thành series câu chuyện về những người đàn bà mất thôi
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. |
|
|
|
| Cảm ơn tumi vì bài viết này: | Betrayal (12-12-2009), Follow my love (12-12-2009) |
|
|
#8 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Tập 2 Người đàn ông đang đứng kia sắp trở thành chồng tôi. Chỉ ít phút nữa thôi, sau khi thề trước chúa những lời hứa sáo rỗng vô hồn, chúng tôi sẽ trở thành “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”. Cuộc hôn nhân của chúng tôi, “tình yêu kỳ diệu” của chúng tôi cũng chỉ là một trò mua bán. Chúng tôi vừa là người mua, lại cũng là kẻ bán. Anh bán cho tôi sự giàu có. Tôi bán cho anh bốn chữ “danh gia vọng tộc” – những con chữ mà tôi sẵn sàng vứt đi nếu có thể. Nhưng tôi không thể. Vĩnh viễn không thể. Tiếng nhạc vang lên … trống rỗng. Những lời vỗ tay, chúc tụng … nhòa trong màu trắng đưa tiễn linh hồn. Mỉm cười. Và đau thắt. Bàn tay tôi nằm im trong tay anh. Móng cáo và vuốt sói. “Con xin hứa!” “Con xin hứa!” Mắt tôi tìm lấy mắt anh. ........ Trống rỗng. Thân thể anh đang ở cạnh bên tôi. Hơi thở tràn lên má tôi. Chiếc nhẫn bạch kim với những hạt kim cương lóng lánh siết chặt bàn tay tôi. Nhưng tôi không thể cảm nhận được trái tim anh đang đập trong lồng ngực. Còn trái tim tôi? Anh có thể cảm nhận được nó không? Rượu được rót đầy, rồi lại cạn, rồi lại đầy. Những lời chúc đều tương tự như nhau. Người nhận lịch sự cười đáp lễ. Trong vô vàn những lời chúc phúc đó, đâu mới là lời thật lòng? Trong muôn vàn nụ cười đáp lễ đó, nụ cười nào mới chính là nụ cười hạnh phúc? ------------- Ừ thì, trăm năm hạnh phúc, tôi nghen. .
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. |
|
|
|
| Cảm ơn tumi vì bài viết này: | bigfan (10-01-2010), linh2304089 (23-12-2009), linn_yuki (09-01-2010), Oukyumi (09-01-2010), _Fiona_ (23-12-2009) |
|
|
#9 |
|
Trợ lý đạo diễn
![]() |
Tập 3 Đồng hồ điểm hai tiếng lạnh lùng. 2 giờ sáng. Thời khắc tuyệt vời của giấc ngủ. Thời khắc an lành nhất trong ngày. Nhưng không phải đối với tôi. Đã sáu tháng nay tôi vẫn luôn lặng lẽ lắng nghe từng tiếng rơi đều đặn của chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đứng im lìm trong một góc phòng. Một căn phòng lộng lẫy. Nhưng nó cũng là căn phòng lạnh lẽo như toàn bộ các căn phòng còn lại trong tòa lâu đài khổng lồ đang cầm tù tuổi trẻ của tôi. Như những đêm trước, anh vẫn chưa về. tích .... tắc ... tích .... tắc .............. tích ............. tắc ....... Nhìn đồng hồ lần nữa. 2.30 sáng. Cũng đã đến lúc rồi. Cánh cửa phòng nặng nề chầm chậm mở, anh bước vào nồng mùi rượu.... như hôm đám cưới ..... và cũng như 1-8-4 ngày vừa qua. Dìu anh vào giường, đôi vai tôi dường như đã trở nên quen thuộc với trọng lượng cơ thể anh. Mũi tôi dường như đã quen với mùi Chivas hòa lẫn với mùi hương của đủ loại nước hoa. Nhưng tai tôi không thể nào quen được với cái tên đó. Hôm nay không phải lần đầu tiên và tôi biết chắc chắn không thể là lần cuối cùng tôi nghe thấy cái tên đó. Cái tên mà suốt đời này tôi sẽ không thể nào quên. Đó là từ duy nhất tôi nghe từ chính miệng anh ngay trong đêm hôn lễ. Đó là tên của một cô gái. Và đó không phải tên tôi. Chúng tôi đã kết hôn không phải vì tình yêu, nên tôi biết, không thể buộc anh phải yêu tôi. Nhưng ... hôn nhân thế này chẳng phải là một sự chà đạp hay sao? Vì "danh - lợi" mà chúng tôi có thể tự chà đạp bản thân và đối phương đến thế này hay sao? Tôi đưa tay cởi dần từng chiếc cúc áo mạ vàng. Một khuôn ngực rắn chắc dần dần hé lộ. Anh mang dáng vẻ của Apollo nhưng lại chứa trong lòng trái tim Ares. Nếu không phải chúng tôi quen nhau trong tình huống thế này, có lẽ tôi đã yêu anh. Tôi đưa tay vuốt nhẹ lên ngực anh. Một cảm giác khao khát trào lên trong lòng. Nắm lấy tay anh, đặt lên ngực mình. Tôi có thể cảm thấy hơi nóng từ bàn tay anh đang lan tỏa trên khuôn ngực trần mềm mại đang bắt đầu cứng dần lên. Bàn tay anh xoa dần khắp thân thế tôi, lần đến cái nơi hỗn mang sâu kín nhất của người con gái. ................ Tôi bật khóc, chạy vội vào phòng tắm. Tôi chỉ có thể điều khiển bàn tay của anh mà thôi. Những phần còn lại của cơ thể anh .... Tâm hồn anh..... Trái tim anh ........... .......... Tôi như người khách lạ bị ngăn cách với căn phòng trọ bên đường bởi một bức tường dày không kẽ hở.
__________________
tí tởn lăn tăn comment fic, bạn nào không muốn nhận comment của tớ thì vui lòng warning: ngăn cấm tumi thò chân vào fic này. |
|
|
|
| Cảm ơn tumi vì bài viết này: |
![]() |
| Đánh Dấu |
Chủ Đề Liên Quan
|
||||
| Ðề tài | Người Gởi | Diễn Đàn | Trả lời | Bài mới gởi |
| [Fic dịch - Short fic] Có một kẻ ngốc tên Kim Jaejoong! | ngoisao35 | Sắc màu Fanfic - Sắc màu DAN | 28 | 02-01-2010 08:22 PM |
| [Fic dịch - Short fic] Vanished, without goodbyes | ngoisao35 | Thế giới Fanfic | 39 | 07-10-2009 05:44 PM |
| [Short fic] Cho tình yêu của em | ║NuNu║ | Sắc màu Fanfic - Sắc màu DAN | 0 | 11-02-2008 11:12 PM |
| Ðiều Chỉnh | |
|
|