|
|
#1 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
Give up [Or] Love me Author: Beach (Seaside)/ This fic belongs to me, myself, and I ^^ Rating: K Status: complete Người post: Cherry_nguyen (Đã có sự có phép của tác giả) Warnings: Bất kì hành động nào post fic này đi đâu khác mà không có sự đồng ý của tác giả đều là đạo văn Summary: Câu chuyện này… là đời thật, là kí ức, là hiện tại, là tương lai, là ảo tưởng… Không quá dữ dội, cũng chẳng quá nhẹ nhàng, đôi khi như gió, thoảng qua cái hương nhè nhẹ hoặc ồn ào những trận bão ngoài khơi… Tặng bạn. Hy vọng những dòng này sẽ không khiến bạn phải bận lòng. ========== CHƯƠNG 1: BẠN THẤT TÌNH MẤY LẦN RỒI? ![]() “Bạn thất tình mấy lần rồi?” Con trỏ trên chương trình Pascal nhấp nháy chờ câu trả lời. Nó nhíu mày nghĩ một chút rồi đánh vào số 4 và nhấn enter. Màn hình nhảy ra một câu xanh rờn: “Bạn không có bồ rồi!” Mấy đứa bạn khác sau lưng nó háo hức đẩy nó ra để nhào vào cái trò chơi coi bói của hai cô bạn, một chương trình Pascal được viết với những câu hỏi vui vui và câu trả lời được mặc định sẵn là “Bạn không có bồ rồi!”. Đứa nào cũng biết, nhưng lại thấy vui lạ. Thầy đã đi đâu mất, để mặc cho lũ sinh viên tha hồ quậy phá trong phòng thực hành. Hai cô bạn của nó cũng vì rảnh rỗi mà ngồi viết cái chương trình lừa gạt này, vậy mà cũng được nhiều người ủng hộ ghê. Nhìn xem, xếp hàng một đống kìa. Lặng lẽ bỏ đi, nó quay về máy của mình, ngồi cặm cụi viết hết mấy chương trình còn lại. Thầy vào lớp giải tán đám đông, cười gian ác cốc đầu hai kẻ khơi màu. Nó ngó cảnh đó, bất giác miệng mỉm cười và tiếp túc vùi đầu vào đống bài tập. “Bạn thất tình mấy lần rồi?” Không hiểu sao câu hỏi ấy cứ bám mãi trong đầu. Tuy câu trả lời là bốn, nếu miễn cưỡng xem “thất tình” là “mất tình yêu”, thì nó vẫn cứ thấy kì kì. Những cảm xúc mà nó đã trải qua, liệu có thể xem là “thất tình”? Dù sao thì nó đã thích ai đủ sâu để đau một cách đặc biệt đâu. Thế là trong suốt quãng thời gian còn lại, nó ngồi nhẩm lại từng mối tình của mình. Lần thứ nhất, nó còn là một con bé con. Một ngày, nó chạy qua nhà hàng xóm chơi theo thói quen và đã gặp anh. Tuy không thể nhớ nổi gương mặt anh nhưng nó nhớ rõ đã cảm thấy mặt mình nóng lên như thế nào. Nó không dám nhìn thẳng vào anh, cũng không dám nói chuyện với anh mà chỉ vụt chạy mất khi anh chào hỏi nó. Mấy ngày sau, anh đi. Hỏi ra mới biết anh là một người bà con của nhà hàng xóm, chỉ lên chơi vài ngày rồi về. Mối tình đầu ngây thơ của nó kết thúc lãng xẹt như thế. Lần thứ hai, là thời trung học. Nó để ý một cậu bạn trong lớp, cao và gầy. Nó thích cậu ấy, thích nói chuyện với cậu ấy nhưng không bao giờ đám lộ ra. Nó lén lút giữ lại tấm hình chụp cậu, trân trọng dòng lưu bút ngắn ngủi cậu viết cho nó lúc chia tay. Tốt nghiệp cấp hai, mỗi đứa một nơi, nó cũng không gặp cậu bạn suốt một kì hè. Vào cấp ba, nó và cậu lại cùng trường nhưng không cùng lớp nữa. Thỉnh thoảng gặp cậu ngoài hành lang, nó mỉm cười và chào hỏi vu vơ, bỗng thấy trái tim mình đã bình ổn. Mối tình thứ hai, chơi vơi như gió, nhẹ nhàng cuốn qua. Lần thứ ba, là một anh học trên nó một lớp. Anh đẹp, chơi thể thao giỏi, hát hay, hỏi đứa con gái nào không thích, nhất là với một kẻ luôn khao khát tình yêu như nó. Lúc đầu, nó chỉ dám đứng nhìn anh từ xa. Hai bên cũng có biết nhau, thỉnh thoảng gặp nhau ngoài đường cũng gật đầu chào một cái. Hai cô bạn thân biết chuyện liền xắn tay giúp đỡ, anh và nó thành bạn từ lúc nào. Rồi một lần, nó rủ đám anh em họ về nhà chơi, ngập ngừng mời cả anh theo. Buổi đi chơi ngày hôm ấy đối với nó là ngày vui nhất từ lúc vào cấp ba, ánh nắng gay gắt giữa trưa hè cũng trở nên dịu dàng lạ. Nó cứ ngỡ lần này mình đã tìm được “anh”. Nhưng không, nó lại lầm. Anh không phải là người dành cho nó, hay ít ra nó nhận biết nó sẽ không bao giờ hợp với anh. Chỉ một câu nói đùa, bao tình cảm đã kết thúc. Anh không giống như nó nghĩ, không phải là người đáng tin cậy và chín chắn mà nó mong đợi để dựa vào. Ngày hôm ấy trôi qua trong tiếng tan vỡ. Mối tình thứ ba kết thúc bằng thất vọng. Lần thứ tư, là mới đây thôi. Nó bỗng thấy đau. Lại một cậu bạn cùng lớp, nhỏ hơn nó một tuổi nữa chứ. Nó chợt nhận ra tình cảm của mình trong một chuyến đi chơi biển với lớp, khi nhỏ bạn của nó đỏ mặt khoe rằng nhỏ đã thổ lộ với cậu, và cậu cũng bảo thích nhỏ. Khiến người khác bị tổn thương là điều nó ghét nhất trên đời, nên nó đành im lặng, chôn sâu tình cảm đó vào lòng. Không sao, đã có gì đâu, chỉ là một chút xao xuyến nhất thời, sẽ nhanh chóng nhạt phai như các mối tình trước đó. Nó, đã quen rồi, sẽ không đau lâu đâu khi giọt nước mắt đã biến mất dưới mặt biển mặn chát. Mối tình thứ tư, có lẽ đã qua… Vậy ra nó đã thất tình bốn lần rồi ư? Giống như một cây hoa, ngày ngày không ngừng nghỉ ươm mầm chờ đợi được khoe ra cái sắc rực rỡ của mình nhưng nụ hoa kia chưa kịp nở đã nhanh chóng phai tàn. Hoa không thể nở, vì nụ hoa đó không nên tồn tại, hay ngay từ đầu vốn đã chẳng muốn nở hoa? ![]() =============== Lời của Cherry: ss seaside là một trong các tác giả cherry rất yêu thích, mong mọi người vào ủng hộ nhiều nha. Uhm... và... comt....pls...
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU thay đổi nội dung bởi: cherry nguyen, 11-07-2008 lúc 06:23 PM. |
|
|
|
| Cảm ơn cherry nguyen vì bài viết này: | Dorothy1503 (12-07-2008), hangthylnh (11-07-2008), Jeany (11-07-2008), jenny1 (12-02-2009), love_ahbu_4ever (15-02-2009), Oukyumi (17-01-2009), pekhoailang_iu_Jimmy (17-10-2009), Sharley Wu (18-01-2009), thekids_1412 (25-02-2009), titikentucky (25-01-2009), tructran_2007 (12-07-2008), yota (23-06-2009) |
| DienAnh.Net on Facebook |
|
DienAnh.Net on Facebook
|
|
|
#2 |
|
Thank you for loving me
|
Đúng là nhẹ nhàng như gió vậy, Mối tình đầu của cô bé, Jeany ko cho đó là "tình" đâu, lẽ nào lại nhanh đến vậy? Chỉ là một chút cảm xúc thoáng qua thôi.
![]() 4 lần là một con số quá lớn đấy! Jeany 1 thôi ![]()
__________________
Chúng ta bất công biết bao, với những nổ lực của bản thân, khi chỉ biết đánh giá nó qua kết quả... |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
truyện nhẹ nhàng quá nhỉ
![]() mà cả 4 lần đều đơn phương à ? H ko cho đó là love đâu, nó chỉ là thứ tình cảm vu vơ, vụng dại của tuổi mới lớn thôi...để rồi sau này, khi ta lớn lên, ngồi nhìn lại ta sẽ chợt mỉm cười...sao khi ấy ta lại thế nhỉ... ![]()
__________________
360kpop.com |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
CHƯƠNG 2: BẠN THÍCH HOA GÌ?
![]() Nó đứng chờ trước cửa tiệm cà phê. Ông anh đi lấy xe tới tận đâu mà lâu quá chừng, nó đành móc điện thoại ra coi giờ cho có việc. Bấm tới bấm lui mấy hàng nút một lát, nó lại sốt ruột đưa mắt lên ngó về phía nhà để xe. Lâu quá, sắp mười một giờ rồi, không khéo kí túc xá đóng cửa mất. Một đám ăn chơi rồ ga chạy ngang qua đường, phát ra vài tiếng hú trêu ghẹo cùng làn khói xe đen kịt trước khi phóng vụt đi. Nó bịt mũi, quay qua chỗ khác ho sặc sụa, mắt chợt dừng lại ở một cửa hàng bán hoa giả. Những bông hoa hướng dương to hơn cả đầu dựng gần cột, những đóa hoa cúc trắng nõn treo bên tường, hoa huệ kiêu sa trong lẳng để trên bàn… Tất cả đều được làm bằng vải mà sao giống thật quá, tuy không ngát hương nhưng sẽ chẳng phai tàn. Hoa nở rồi tàn, vậy nở làm chi? Bảo rằng nở để làm đẹp cho đời, hay chỉ vì bản năng duy trì nòi giống, thì đóa hoa ấy sớm muộn cũng sẽ chết, mất đi như chưa từng tồn tại. Chưa nở đã được biết trước sẽ tàn, vậy nở làm chi? - Bạn thích hoa gì? Nó giật mình quay lại. Một anh chàng, đeo kính có vẻ nghiêm nghị, mái tóc bù xù như chưa bao giờ được chải, đang cầm một tập hồ sơ và một cây viết, hỏi nó. Bạn thích hoa gì? Anh chàng ấy lập lại, chắc vì tưởng nó không nghe rõ. - Anh phải giới thiệu trước đã chứ, hỏi khơi khơi vậy sao người ta hiểu! Cô bé nhỏ nhắn sau lưng anh khều nhẹ nhắc bài. Trông anh chàng căng thẳng đến tội. Nó nhìn đồng phục hai người mặc, có gắn logo của cửa hàng hoa. Thì ra là tiếp thị, nó chợt hiểu. Anh nó lái xe trờ tới, nhìn anh chàng và con bé bằng ánh mắt khó hiểu. Nó nhếch mép, vừa leo lên xe vừa nói, hoa thật, rồi hai anh em nó bỏ đi. Hai người đó là ai vậy? Anh nó hỏi, giọng bị thổi bạt đi trong tiếng gió xé. Nó chồm ra trước, kề sát vào tai anh hai, không biết, hình như là tiếp thị cho cửa hàng hoa giả. Rồi thôi, hai anh em nó không nói với nhau thêm nữa, để cho anh hai tập trung lái xe. Riết rồi thành thói quen, hễ ngồi lên xe ai là nó câm như hến, sợ nói chuyện khiến người lái phân tâm mà gặp tai nạn là tiêu! Anh hai và nó về kí túc xá vừa kịp trước giờ đóng cửa. Hai anh em thở phào dẫn xe đem cất trong tiếng cằn nhằn của bảo vệ. Nó lên phòng, định bụng phải làm cho xong cái mô hình. Đón nó là một bàn tiệc. Vịt quay, trái cây tươi, nước mắm,… nói chung là đủ thứ đồ nhắm đang bày la liệt trên sàn. Mọi người ngồi vây thành một vòng tròn, cười toe toét khi thấy nó xuất hiện và đồng thanh bật lên theo bà chị lớn tuổi nhất phòng: - Happy birthday, bé Duyên! Bé gì, mấy bà này, người ta đã hai mươi! Nhưng nó vui lắm, nhưng ngày mai nó phải nộp bài tập… Được rồi, tới mười hai giờ thôi nha, nó nói, em còn làm mô hình nữa. Vô tư đi, chị Phương vừa nói vừa trút cả lít rượu vào trong bình coca, mấy thứ này không kéo tới mười hai giờ nổi đâu. Nó rùng mình, trời ạ, rượu mà đi pha với coca, mấy bà muốn ói chết hả? Sợ gì, đã có chị và em rồi. Nó thiếu điều chỉ muốn quỳ xuống lạy, tha cho em đi, mai em phải nộp bài! Năn nỉ ỉ ôi mãi, nó được tha sau sáu vòng xoay, mà vòng nào nó cũng phải uống nguyên một ly đầy mới chết chứ, chỉ vì nhỏ uống chung ly với nó không biết uống rượu. Trời, quê nấu rượu mà không biết uống rượu là sao? Khi tiệc tàn thì đã mười hai giờ hơn, nó vừa than thầm vừa è lưng dọn tiệc. Chỉ mười lăm phút đã xong, dù sao thì phòng cũng nhỏ và mỗi người góp một tay. Tống hết mấy đứa say xỉn rồi hát toáng lên và ói tùm lum về giường, nó ôm đống giấy ra giữa nhà, cắt cắt dán dán. Chiếc đèn cuối cùng đã tắt, vậy là chỉ còn mình nó thức. Đêm tĩnh mịch trôi trong qua êm ả với cái tay đau nhức và cái lưng mỏi nhừ. Sáng hôm sau lên trường, nó vừa ôm cái mô hình đồ án vừa chạy tất tả. Chết mất, nó ngủ quên! Vội phóng lên cầu thang, leo sáu tầng lầu. Đến nơi, nó mém xỉu. Trời ạ, chưa ăn sáng cộng với thiếu ngủ mà leo cầu thang kiểu này… Ngồi kế An và Thu vừa đợi chấm bài vừa tám, nó nằm dài trên bàn, lắng nghe những mẫu chuyện vụn vặt. Hai nhỏ bạn thân say sưa trò chuyện đến gần như quên cả sự có mặt của nó. Nó ngước lên, chỉ thấy phần sau đầu và lưng An, Thu cũng không nhìn nó. Tim khẽ đau. Có ai đó vừa ngồi xuống ở phía đối diện. Nó lười biếng xoay cái mặt bơ phờ thiếu ngủ về phía trước. Là cậu bạn Pi. Nó chẳng còn sức để cười nữa, nên mở to mắt nhìn. An ngừng nói chuyện với Duyên, tới gần to nhỏ gì đó với Pi, vẻ mặt dãn ra, có thể nói là, hạnh phúc. Nó quay đi, thấy lạ lắm. An đã có người yêu rồi, là Baby lớp kế bên, vậy mà lại xao động trước Pi. Đôi khi con tim thật vô lý, hay do cái đầu không đủ tỉnh táo để phân định. An và Baby là cặp đôi lý tưởng trong mắt nó, và Pi xen vào giữa họ, tự nhiên như ruồi. Nếu như đó không phải là An, nếu như đó không phải là Pi, thì có lẽ nó sẽ ghét hai người lắm. Nhưng vì nó hiểu An, cô bạn nhỏ người mà đôi khi còn chín chắn hơn cả nó, đứa cao nhất trong nhóm “ba con”; nó cũng hiểu Pi, cậu bạn thích tạo mối quan hệ thân thiết với các cô gái nhưng không đặc biệt với một ai. Có thể Pi đối với An là nghiêm túc, cũng có thể chỉ để “tạo mối quan hệ thân thiết”, nhưng An đối với Pi là thật lòng. Nó còn biết nói gì đây? Mọi lời khuyên là vô nghĩa khi người trong cuộc đã có quyết định của họ. Nó chỉ mong An đừng lựa chọn sai lầm để rồi hối hận khi vuột mất điều quan trọng. Đôi khi, có những thứ mất đi rồi mới biết được là quan trọng đến mức nào. Nó không muốn An lâm vào cảnh đó. Và nếu Pi là quyết định sai lầm của An, chắc nó sẽ tặng cho Pi một cái bạt tai. Nó đứng lên, lủi thủi bò ra chỗ cái sênô trên lầu sáu. An là người giới thiệu chỗ này cho nó, một nơi lý tưởng để hẹn hò. Lâu lâu buồn tình, nó cũng thường ra đây ngồi ngẫm nghĩ sự đời và ngắm cảnh. Cổng trường ở tuốt bên dưới, trời thì ở tuốt bên trên, ngắm phía nào cũng mỏi cổ cả nên nó thường nhìn qua hàng cây đối diện. Lá cây màu xanh xanh pha thêm ít vàng hoặc đỏ, hơi úa úa hoặc tràn nhựa, nhìn thích tệ! Một cơn gió thổi ngược chiều. Tóc nó rối tung. Một tập hồ sơ rớt xuống đầu nó. Nó giật mình, nhặt tập hồ sơ và nhìn lên. Một cặp kính nhìn xuống, gương mặt quen quen. - Bạn thích hoa gì? Hình ảnh bộ đồng phục với logo cửa hiệu hoa giả bỗng hiện lên trong đầu. ===========
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU |
|
|
|
| Cảm ơn cherry nguyen vì bài viết này: | Dorothy1503 (12-07-2008), hangthylnh (11-07-2008), Jeany (15-07-2008), Oukyumi (17-01-2009), pekhoailang_iu_Jimmy (17-10-2009), thaohuong (12-07-2008), tructran_2007 (12-07-2008), yota (23-06-2009) |
|
|
#5 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
Tem là của ta à ???
Giọng văn như lời tự sự của tg, H thích kiểu này lắm ![]() Từng trải qua cảnh nhìn các con bạn say rượu, khiếp, tởn tới già... ![]() Đọc đến gần cuối của chap lại thấy câu Bạn thích hoa gì trong đầu liền nghĩ ngay Hoa thật ... ![]()
__________________
360kpop.com thay đổi nội dung bởi: thaohuong, 11-07-2008 lúc 09:38 PM. |
|
|
|
|
|
#6 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
CHƯƠNG 3: KEM NGON KHÔNG?
![]() - Hoa thật! Nó trả lời, như một gáo nước lạnh dập tắt nụ cười trên môi anh chàng. Đặt tập hồ sơ lên tay vịn ban công, nó leo khỏi sênô và đi thẳng. Chảnh quá đi! Nhưng nó không thích nói chuyện với con trai lạ. Lẩn nhanh vào lớp, nó ngó trộm qua lớp kính, thấy anh chàng đang nhìn về phía nó, gãi đầu một chút rồi quay bước. Nó thở phào, tung tăng đi kiếm An và Thu. - Ăn kem nhãn! Nó kéo áo hai con bạn, cười khoái chí. An nhìn nó bằng ánh mắt chịu-thua-bà-luôn nhưng cũng gật đầu, còn Thu thì lắc. Nhỏ đeo balô lên lưng, vẫy tay chào tụi nó và đi về phía Dư. Ừ, là Dư, bạn trai của Thu. Nó vừa buồn vừa bực nghĩ, Thu dạo này ít thân với nó hẳn, gần giống như người quen chứ không còn là bạn nữa. Thu chán nó rồi? Hay quen Dư vui hơn? Ôi, tình bạn của con gái! Nó vụng về cho cái mô hình giấy vào bọc, loay hoay thế nào lại bị bẹp. Dù sao cũng không cần xài nữa, nó quẳng đại mô hình ở gần balô rồi ngồi dựa lưng An chờ Cho lên. Nhắc tới kem nhãn là nhắc tới Cho, nên đi ăn kem nhãn là phải nhắn rủ Cho! Nó phì cười, liếc ra ngoài bầu trời âm u. Gió miên mang, mưa bắt đầu rơi lất phất. Trời chuyển mạnh khi Cho vừa xuất hiện, mưa cũng nặng hạt hơn và tạt mạnh. Ba con nhỏ vội vàng ôm đống đồ đạc tránh xa mấy cái hành lang, hối hả chạy xuống đất tìm chỗ bán áo mưa. Ngày xui xẻo! Chả hiểu sao hôm nay không đứa nào mang áo mưa cả, cũng không có chỗ nào bán. Kế hoạch kem nhãn phải tạm ngưng, ba đứa đành chiếm một ghế đá gần đó ngồi chờ mưa tạnh. Tiếng mưa lúc này đã chuyển thành “ầm ầm”. Một tràng điện thoại reo lên trong túi quần, nó bật máy. Anh Từ ở đầu dây, hét to át tiếng mưa: - Em ở kí túc xá hả? - Không, em ở trường. – Nó hét lại khiến mấy người ngồi xung quanh tò mò đưa mắt về phía ba đứa. Thấy vậy, nó vội nhỏ giọng. – Chi zạ? - Anh mới lên thành phố, đi chơi không? - Mưa mà, đi cái gì! - Thì mặc áo mưa. Nó nhìn hai nhỏ bạn, làm mặt tội. An cười, gật đầu: - Thôi, mai ăn kem cũng được. Vậy là ừ. Mười lăm phút sau, anh đã có mặt trước cổng trường. Tạm biệt hai nhỏ bạn, nó leo lên xe anh, trùm áo mưa kín đống đồ. Hơi ấm trong chiếc áo, mùi mồ hôi từ lưng anh, nhớ quá! - Anh lên hồi nào? Nó hỏi, tay múc miếng kem đưa lên miệng. Vị kem chocolate ngọt lịm tan nhanh trong cái lạnh ê răng. Anh bẹo má nó, cười: - Sáng nay, 4 giờ. Học hành sao rồi? - Mới làm đồ án xong. – Nó chỉ vào cái mô hình đã dẹp lép. – Bảy điểm. Chừng nào anh đi? - Giữa tháng sau. - Chuẩn bị xong hết chưa? - Mai anh làm visa. Kem ngon không? - Ngon, anh ăn không? - Uh. Nó xéo một miếng kem thật to đút cho anh. Anh ngậm kem trong miệng, từ từ chờ cho tan ra để trôi tuột xuống cổ. Nhăn mặt, anh phán: - Ngon, nhưng ngọt quá! - Tại anh là con trai mà. Anh ăn kem gì zạ? Ngon không? - Kem đậu, cũng khá ngon. - Thử nha! Không đợi anh đồng ý, nó ngang nhiên cướp đoạt nửa viên kem. Nhàn nhạt nhưng vị ngọt cứ đọng rất lâu trên đầu lưỡi. Nó ăn thật chậm nửa viên kem đó, lắng tai nghe anh kể chuyện cười lẫn trong tiếng mưa rơi. - Kem ngon không? Anh lau mắt kính, hỏi nó đang đứng bên cạnh trước cổng kí túc xá. Mưa tạnh từ lâu, nhưng hơi lạnh vẫn khiến nó rùng mình. Tự nhiên lại muốn rúc vào sau lưng anh. - Ngon, lần sau đi nữa nha! - Ừ, bữa nào? - Thứ bảy em rảnh, rủ anh hai đi luôn. - … Ừ. Nó đọc được một thoáng tiếc rẻ trong anh nhưng tự bảo phải bỏ qua. Anh sắp đi rồi, xa lắm, tới nơi nó không đến được. Vì vậy, dù chỉ một chút thôi, nó cũng không thể để hạt giống này nảy mầm. Đã biết trước sẽ đau khổ, thì thà dừng lại ở đây. - Có muốn tới bến Bạch đằng nữa không? - Ừ, bữa nào đi nha anh. - Ừ. Thôi anh về. Bye, nhóc! - Bye, anh! Nó đứng nhìn theo cho đến khi xe anh khuất sau con hẻm. Bến Bạch Đằng à? Sẽ không đi nữa đâu, nó không muốn nhiều hơn một cái ôm. Mưa… lại rơi… - Ăn kem nhãn! Hôm qua không đi được thì hôm nay nhất định phải đi! An bịt tai, ngán ngẩm gật đầu: - Rùi, đi. Sợ bà luôn! - Cho đâu? - Nó tới quán kem sau, mình đi thôi! - Òh, lấy xe đi, tui chờ! Đường tới quán kem xe kẹt kinh khủng, hai đứa lết mãi mới tới nơi. Cho đã tới trước, đang ngồi chờ bên đĩa cá viên chiên. Nó ăn trong niềm hạnh phúc ngập tràn. Được ăn ngon bên cạnh bạn bè, còn gì vui hơn! - Kem ngon không? - Ngon, mai đi nữa nha? - Thui đi bà, tui hết tiền rùi! - Ờ, để bữa khác vậy. Tiếng cười đùa của ba đứa vang khắp quán. Ngoài trời, mưa dần tạnh. ![]() ============= Lời cherry: Hjx, vào đọc phải commt đó nha, đừng ăn phở không trả tiền ![]()
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU |
|
|
|
| Cảm ơn cherry nguyen vì bài viết này: | Dorothy1503 (12-07-2008), hangthylnh (11-07-2008), Jeany (15-07-2008), Oukyumi (17-01-2009), pekhoailang_iu_Jimmy (17-10-2009), rudi_rudi (14-07-2010), thaohuong (12-07-2008), tructran_2007 (12-07-2008), yota (23-06-2009) |
|
|
#7 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
hic sao ss cứ bắt com thế này, chả bít com gì cả lun
Chỉ thấy fic đọc rất nhẹ nhàng thấy lòng mình thoải mái dễ chịu chứ chả bít com gì nữa Mà thui com đến đây thui, bắt com thì com cho nó ngắn ![]()
__________________
Ki Ki_JaeJoong_JunSu_YunHo_HanKyung_Si Won_Hee Chul_YoenHee_Jang Yi Lin Forever love
|
|
|
|
|
|
#8 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
Hơ, phải comment để cho tác giả biết fic mình như thế nào đối với người đọc, hay, dở, thiếu sót ra sao còn biết mà rút kinh nghiệm và luôn cố gắng tiếp chứ.
Bạn nào chỉ ra được sai sót trong fic càng tốt
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU thay đổi nội dung bởi: cherry nguyen, 11-07-2008 lúc 11:39 PM. |
|
|
|
|
|
#9 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
H chỉ biết đọc, thưởng thức và ngẫm nghĩ thui...chứ bắt chê và chỉ ra khuyết điểm thì bó tay !
![]() Fic của bạn nhẹ nhàng, dễ thương lắm đó...tâm trạng của Duyên cũng hơi giống H 1 chút ... đã biết kết quả là đau khổ thì ko bắt đầu sẽ tốt hơn... Com nhiêu đây được chưa ??? ![]()
__________________
360kpop.com thay đổi nội dung bởi: thaohuong, 12-07-2008 lúc 08:21 AM. |
|
|
|
| Cảm ơn thaohuong vì bài viết này: | Dorothy1503 (12-07-2008) |
|
|
#10 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
CHƯƠNG 4: SAO VẬY?
![]() Mưa rơi rồi tạnh, tạnh rồi lại rơi. Rơi hoài, rơi mãi, rơi xuống cái đầu nặng trình trịch. Trời mưa làm tâm trạng nó xuống thấp thê thảm. Nó ngán ngẩm ngồi trong họa thất, chống cằm lên tay nhìn chăm chăm ra bầu trời trắng xóa bởi nước. Hai nhỏ bạn đi xuống căn tin mất tiêu, bỏ nó ngồi một mình canh đống đồ. Đôi khi bỗng thấy cô đơn thật! Có mỗi hai nhỏ bạn thân, vậy mà nhỏ nào cũng đã “hai mình”. Ganh tị lắm chứ! Phải chi nó xấu xí vô duyên gì cho cam thì đành an thân tủi phận, đằng này… Nhìn nhé: mắt to (mỗi tội đeo kính), mi dài, mặt mũi nhỏ nhắn, dáng đẹp, tình tình thẳng thắn, hơi nam tính một chút, mạnh mẽ và tự lập… nói tóm lại thì… khá dễ thương. Nó cũng đã có mấy người theo đuổi, hai ba anh trong kí túc xá, hai ba anh trong trường, vậy mà… đến giờ nó vẫn chưa thể rung động, ánh mắt nó luôn dừng lại trên những khuôn mặt đẹp mà trái tim nó vẫn không mảy may suy chuyển. Mọi người bảo nó khó tính, nó cười cười, có lẽ. Nhưng hơn ai hết nó hiểu, dường như vết thương vẫn chưa lành. Không phải bởi bốn mối tình dang dở mà vì nó sợ. Những người nó yêu, những người nó trân trọng, luôn dần dần trôi tuột khỏi nó. Tuy biết sau gặp gỡ là chia ly, nhưng ước gì chia ly đừng đến. Nếu có thể đem đóng băng từng khoảnh khắc, nó sẽ biến cả trái đất thành băng và tự ướp mình vào giữa, say ngủ trong những giấc mơ bất tận về niềm hạnh phúc vĩnh hằng, không biệt ly, không nước mắt… Nhưng, vĩnh hằng, vĩnh viễn, mãi mãi,… những khái niệm đó chỉ có trong mơ. Con người ta thay đổi từng ngày, hôm nay yêu mà mai đã hận, thì thử hỏi có gì là tuyệt đối không thay đổi. Chúng ta sẽ bên nhau mãi, hay tương tự như vậy, là câu nó ghét nhất. Ai nói trước được bao lâu sau câu thề hẹn ấy, trái tim người sẽ thay đổi? Mà dù không thay đổi chăng nữa, khi thời gian đã hết, thì cũng phải ra đi trong thương tiếc. Người ở lại, bao giờ cũng đau khổ hơn rất nhiều. Anh sẽ sống mãi trong tim em, hay ngược lại, cũng khiến nó buồn cười. Đó không phải là sống, đó là kí ức, là nỗi nhớ dai dẳng đeo bám đến từng giây cuối cùng. Và khi người mang kí ức ấy chết đi, thì tất cả sẽ tan biến như bong bóng nước. Hỏi ra, ngoài những người đã được lưu tên, có ai nhớ được từng người ra đi? Mọi thứ đều sẽ bị bào mòn, bởi thời gian… là một chất axit đáng sợ. Ngay cả tình yêu sâu nặng nhất cũng sẽ dần phai. - Ngồi có một mình vậy? Nó thờ ơ nhìn Pi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Nhóm bạn trong lớp đã lên, bu quanh chiếc bàn phía sau và ồn ào trò chuyện. Nó cười với Pi dù lòng nặng trĩu những mưa. Ừ, nó hay cười mà! Vì khi nhận được nụ cười thân thiện, thường thì người ta sẽ thấy có cảm tình với mình hơn, phải không? - Gấu và thỏ đi chơi ùi, bỏ mèo nằm chèo queo! Nó than, chắc cái mặt nó lúc này “héo” lắm hay sao mà Pi không động tay động chân chọc ghẹo nó như thường ngày. Cũng có thể Pi vừa gặp chuyện không vui, nó không giỏi nhận biết tâm tình của người khác cho lắm nên cũng không dám chắc, đành nằm dài trên bàn, hướng mặt về phía Pi trò chuyện cho qua cơn buồn: - Pi sửa bài xong chưa? - Rùi. - Thầy nói sao? Pi thở mạnh, rướn người ngã ra sau ghế: - Được. Trả lời nhát gừng kiểu này… có lẽ tâm trạng Pi không vui thật. Nó phải nói gì nữa bây giờ? Thỏ và gấu ơi, cứu mèo với! Hai nhỏ bạn bước vào lớp. Vừa nhắc đã thấy xuất hiện, linh ghê! Nó đẩy ghế đứng lên, chồm về phía hai nhỏ bạn và háo hức cầm chai trà xanh gửi mua, khui nắp, đưa lên miệng tu ừng ực. Con gái sao lại uống thế kia! Vô tư, dù sao thì, nó có muốn làm con gái đâu. An dừng mắt trên Pi, nó tưởng nhỏ sẽ tới trò chuyện, nhưng đơn thuần chỉ là nhìn một cái rồi cười, lặng lẽ xách balô, giục nó và Thu đi. Nó tròn mắt. An lắc đầu, cùng Thu kéo tay áo nó ra khỏi lớp. Pi không nhìn tụi nó nữa. Nó im lặng bước sau lưng hai nhỏ bạn đang thì thầm trao đổi gì đó, bỗng muốn đứng lại. Nghĩ là làm, nó đứng lại thật. An và Thu vẫn vô tình đi tới trước. “Sao vậy?”, câu hỏi cho An đã tới đầu môi mà vẫn không thể thoát. Nó quay lưng, mắt cắm xuống đất, cổ họng như bị chặn nghẹt. Hình như An đã buồn lắm mà nó không nhận ra. - Sao vậy? Có tiếng hỏi, chắc không dành cho nó đâu, nhưng nó vẫn ngước lên, vì nếu không, nó sợ sẽ rơi mất… … là cho nó thì phải, bởi đôi mắt sau cặp kính đó đang hướng về phía nó. Cơn gió mạnh từ ngoài hành lang lùa vào, cuốn tập giấy vẽ trên tay anh chàng bay tứ tung. Một tờ giấy đập thẳng vào mặt nó. Nó nhắm vội mắt, quơ tay gỡ bức tranh. Một màu cam vàng hiện lên sắc chiều úa khi nó mở mắt ra. =============
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU |
|
|
|
| Cảm ơn cherry nguyen vì bài viết này: |
|
|
#11 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
Chap này hay quá, những cái dòng cảm xúc của nhân vật chính rất hay, mặc dù chả có chuyện gì đối với nhân vật chính đến nỗi cô ấy phải có những suy nghĩ như thế
Nói là 4 lần thất tình nhưng đó chưa phải là mối tình thật sự, nó chưa đau đớn đến mức phải sợ khi đến với một mối tình khác Nói chung bà này suy nghĩ cũng hơi bị bi quan
__________________
Ki Ki_JaeJoong_JunSu_YunHo_HanKyung_Si Won_Hee Chul_YoenHee_Jang Yi Lin Forever love
|
|
|
|
|
|
#12 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
CHƯƠNG 5: MÀU XANH À?
![]() - Xin… xin lỗi! Anh chàng bối rối nói trong khi nhặt những bài vẽ nằm la liệt trên đất. Nó cầm bức vẽ, nhìn anh chàng một chút rồi cũng cúi xuống nhặt hộ. Một bức, hai bức,… gần như toàn bộ đều vẽ bầu trời và biển hoàng hôn. Bức thì mây tích đóng thành từng cục bông trăng trắng, bức thì mây ti như dãy lụa trong suốt vắt ngang, bức thì chỉ có mặt trời đỏ rực… và bức nào cũng tuyền một màu cam. - Cám ơn bạn. Anh chàng vừa gãi đầu vừa nhận lại tập giấy vẽ. Nó thả nhẹ nụ cười cùng câu nói, không có chi, và toan đi. Nhưng tay anh chàng đã nắm ngang cánh tay nó giữ lại. Nó quay phắt, trừng mắt. Anh chàng ngập ngừng buông nó, vội phân bua: - Tôi là… hôm bữa ở cửa hàng hoa giả… A, anh chàng bán hoa! Nó dở nhất là cái khoản nhớ tên và mặt người nên nhất thời đã không nhận ra anh chàng. Rụt tay về, nó lạnh lùng nói: - Tôi nhớ rồi. Không ngờ mình lại cùng trường. - Tôi thì biết ngay. – Anh chàng cười toe. – Lớp tôi kế lớp bạn mà, giờ Kinh tế chính trị hai bên còn học chung. - Bạn gọi tôi lại vì chuyện gì? – Nó nhíu mày. - Là vầy… – Anh chàng nói nhanh một hơi như sợ nó đi mất. - … hôm đó là ngày đầu tiên tôi đi làm thêm và bạn là người đầu tiên tôi tiếp thị nhưng bạn trả lời kì quá nên tôi muốn được nghe một câu trả lời rõ ràng hơn. - Tôi thích hoa thật thì nói là hoa thật, có gì kì? - Ý tôi là… trong số hoa thật, bạn thích hoa gì. - Không thích hoa nào hết! Nó quẳng lại câu trả lời, đi một nước, tự dưng thấy mình kiêu gì đâu. Nhưng mà nó vốn không quen biết anh chàng đó. Con trai lạ đối với nó là một mối nguy hiểm. Không, không chỉ con trai lạ! Trừ ba, anh hai và anh Từ ra, tất cả con trai đều nguy hiểm, chỉ khác mức độ nhiều hay ít mà thôi. Nó rợn người. Cảm giác kinh tởm đó vẫn còn ăn quá sâu. Hai lần, đã hai lần! Nó lắc đầu, cố xua đi những mảnh kí ức ám ảnh… Đó là lý do… nó thích gần gũi và bám các bạn nữ. - Nè, khoan đã! Anh chàng lì lượm đó vẫn chưa chịu buông tha cho nó. Phóng lên đi song song, anh chàng liến thoắng: - Ít ra cũng cho tôi biết bạn thích hoa màu gì. Thật là phiền phức! Nó bước nhanh hơn vượt mặt anh chàng: - Không có! - Màu trắng hả? – Anh chàng lại sải chân theo. Nó lắc đầu, cắm cúi đi. - Màu vàng? Lắc đầu. - Màu đỏ? Lại lắc. - Màu xanh à? – Anh chàng reo lên. Chịu hết nổi, nó miễn cưỡng gật: - Ừ thì màu xanh. Giờ tôi phải về, bye bye! Anh chàng đứng lại, tự sướng gì đó và nói lớn, giọng hí hửng: - Tôi là Thanh, còn bạn? Thanh… có nghĩa là… màu xanh à? Không trả lời anh chàng, nó bỏ chạy về phía nhà để xe. Tên Bu* này, trông bề ngoài có vẻ nghiêm túc mà sao hâm quá! ============== *Thanh = màu xanh = blue = Bu <- giản lược tối đa .
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU |
|
|
|
| Cảm ơn cherry nguyen vì bài viết này: | Jeany (15-07-2008), Oukyumi (17-01-2009), pekhoailang_iu_Jimmy (17-10-2009), thaohuong (12-07-2008), yota (23-06-2009) |
|
|
#13 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
oh, tem à!
Anh chàng này cũng dai thế nhỉ ? Mà Duyên mắc bệnh sợ con trai à ? Nói là sợ cũng ko đúng lắm nhỉ ... chắc là ko muốn có tình củm với họ thôi ... sợ tổn thương đây mà ... ![]() H cũng sợ ... sợ 1 người rời bỏ 1 người ......
__________________
360kpop.com thay đổi nội dung bởi: thaohuong, 12-07-2008 lúc 10:48 PM. |
|
|
|
|
|
#14 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
CHƯƠNG 6: BẠN TÊN GÌ?
![]() Tên Bu đã nói gì nhỉ? “Lớp tôi kế lớp bạn mà, giờ Kinh tế chính trị hai bên còn học chung.” Đúng, giờ KTCT hai lớp học chung một giảng đường. Nó đã quên mất cho đến tận giờ học sau, khi gặp lại cái bản mặt của Bu. Nó chạy lên cầu thang vừa kịp lúc vượt qua thầy. Phóng vào từ cửa sau, nó nhìn quanh quất tìm hai nhỏ bạn thân, nghĩ bụng, thế nào hai nhỏ cũng chừa chỗ sẵn cho mình. Kia kìa, nhỏ An đang ngồi giữa lớp, bên cạnh là Baby, nhỏ Thu ngồi kế nhỏ An. Hay quá, còn trống đúng một chỗ bên Thu. Nó thở phào, vác balô tới gần. - Không được, Duyên ngồi chỗ khác đi, chỗ này cho heo rồi! Thu đưa tay ngăn nó ngồi xuống. Nó sững người. Thầy đã bước lên bục. Nó chần chừ một lúc rồi mỉm cười, giọng nhẹ hẫng: - Ờ, vậy tui ra chỗ khác. Lướt qua mắt nó, có ánh nhìn của An, có cái vẫy tay của Juju, nhưng nó chỉ cười, lắc đầu và dứt khoát đi thẳng xuống cuối lớp. Lủi vào một bàn kế chót, nó bày một đống tập sách ra bàn rồi nằm dài. Hơi buồn, nhỉ? Thu là đứa bạn thân đầu tiên của nó từ khi mới vào trường. Bữa đó nó đi học trễ, chạy vội vàng vào ngồi đại kế bên nhỏ. Hai đứa nhìn nhau, cười, và thế là thân. Nhỏ là đứa ngây thơ thuộc loại hàng hiếm, và nó thích nhất là được bảo vệ nhỏ. Nó cứ ngỡ tình thân ấy sẽ bền vững, vậy mà chỉ được một năm… giờ Thu đã có chỗ dựa khác rồi, tốt hơn, vững chắc hơn nó nhiều. Nó vừa vui vừa thấy trống rỗng. Đúng là càng thân thì càng dễ xa cách, vì thân nhau, lại chợt thấy mình khác người ta nhiều quá! Thu có thể thân với tất cả mọi người, còn nó, khái niệm thân chỉ gói gọn trong số ít và luôn được ưu tiên lên hàng đầu. Bạn thân, đối với nó còn quan trọng hơn cả bản thân. Tự dưng thấy chán, nó ngoáy bút chì vẽ vớ vẩn lên trang giấy tập. Một, rồi hai cánh,… đóa hoa cúc hiện dần ra, xung quanh chỉ toàn nụ và lá. Một cánh đồng hoa cúc chỉ có duy nhất một bông đang nở. Nó bặm môi, vẽ thêm vào mấy con tiên hoa nhỏ xíu. Tiên hoa lẽ ra phải cười mà sao nụ cười khó vẽ quá. Ấn mạnh tay, đầu viết chì gãy cái bụp. Gãy hoài! Lần sau phải mua loại ruột tốt hơn, nó tự nhủ. Thầy vẫn say sưa tiếp tục giọng giảng đều đều với một cung bậc gây ngủ không đổi khi nó vẽ sang bức tranh thứ hai. Nhìn lên, hơn nửa giảng đường đã hy sinh, nửa còn lại cố cầm cự bằng cách bàn chuyện thế gian. Lại cúi xuống làm việc riêng, lần này, nó thử vẽ một chùm hoa cẩm tú cầu. - Chào bạn! Nó dừng tay, chẳng muốn quay đầu lại chút nào. Cái giọng nói đó vẫn tiếp tục quấy nhiễu: - Nè, bạn tên gì? - Thu. – Nó trả lời, tay kẻ những đường sọc carô kín cả góc giấy. - Ủa, mình tưởng bạn kia mới là Thu chớ? – Anh chàng đưa tay chỉ lên trên. – Nói thiệt đi, bạn tên gì? - An. - An ngồi kế bên Thu mà. Hóa ra hắn đã biết tên bọn bạn nó cả! Nó nắm chặt cây viết chì trong tay, ước gì đủ mạnh để bẻ gãy luôn cho tên đó sợ. Tỏ ra bực bội, nó trầm giọng: - Vậy chắc bạn biết tôi tên gì rồi ha? - Biết. Nó nổi sùng, quắc mắt nhìn Bu giận dữ: - Biết rồi còn hỏi? - Tôi muốn nghe bạn nói. Bu cười hì hì, nụ cười ngây thơ đến tội. Nó nóng máu. Tên này điên hết thuốc chữa rồi! Và nếu Bu không sở hữu một gương mặt đáng yêu và nụ cười dễ thương đến như vậy, chắc nó đã cào cho một phát. Không muốn lôi thôi nữa, nó xếp tập vở vào balô, lết lên bàn trên trốn. An lành được ba tiết đầu, nó đã hy vọng rằng Bu sẽ bỏ cuộc, hy vọng rằng Bu thấy nó là một đứa con gái đáng chán, chanh chua, dữ dẵn mà đừng tiếp cận nữa. Nhưng ba tiết sau, mọi hy vọng của nó tan tành. Nhỏ thủ quỹ khều lưng nó, chuyền cho một mảnh giấy gấp tư. Nó hỏi ai gửi, nhỏ chỉ lắc đầu nhún vai, còn cười bí hiểm bảo thư tình. Nó nhăn mặt, mở ra xem. Đó là một bức tranh vẽ hai nhân vật chibi một nam một nữ. Thằng nhóc đang cầm tập hồ sơ và cây viết, mặc đồng phục nhân viên tiệm hoa, hỏi con nhóc (là nó, chắc chắn!), bạn tên gì. Nó liếc xuống, thấy Bu cười nhăn nhở. Thở ra, nó vứt tờ giấy vào hộc bàn. Lát sau, nhỏ thủ quỹ khều lưng lần nữa, chuyền cho mảnh giấy khác, vừa đưa vừa cười khúc khích. Lại là Bu. Chẳng nói chẳng rằng, nó cho mảnh giấy chung số phận với mảnh trước đó và dặn nhỏ đừng chuyền thêm cho nó cái gì có nguồn gốc từ tên-đằng-kia nữa. Nhỏ cười, bảo có muốn chuyền thêm cũng không được, vì tên đó có còn trong lớp đâu. Nó ngạc nhiên nhìn, quả nhiên chỗ Bu ngồi đã trống không. Khỏe! Nó mừng thầm, vui vẻ tiếp tục ngồi ngáp. Nhưng ngồi mãi cũng chán. Không có gì làm, nó lôi mảnh giấy của Bu ra xem… Đó là một bức vẽ. Tim nó như muốn nổ tung. Bu đã vẽ nó, tả thực, tóc mái che khuất một ánh mắt u uất. Nó nhìn chằm chằm vào con mắt của nó trong hình. Buồn quá! Trông nó buồn như thế ư? Tại sao? Nó cứ nghĩ hình ảnh mình luôn gắn với nụ cười, nó cứ nghĩ mình ít ra cũng không mang cái biểu cảm khiến người khác phải đau lòng như vậy, nó cứ nghĩ… Nó cứ nghĩ, trong mắt Bu nó là một con nhỏ chảnh chọe và kiêu kì. Miết tay mở nếp gấp cuối bức vẽ, nó đọc được dòng bút chì mờ mờ: “Bạn tên gì?”. Nhìn ra, Bu đã đi mất rồi. ===========
__________________
Các truyện đang dịch: forum.ficland.info/forumdisplay.php?f=146 Sữa rửa mặt cao cấp xách tay từ Sing về: 123mua.com.vn/xem?sp=NYCXfNdVGU |
|
|
|
|
|
#15 |
|
Diễn viên chuyên nghiệp
|
oh, ta lại có tem!
tên Bu này dai thiệt, nhưng cũng dễ thương thiệt !! cái cảm giác mình xem người ta là thân, là duy nhất ... nhưng người ta còn có nhiều lựa chọn khác ngoài mình ... nó khó chịu lắm , tủi thân lắm lắm ... ![]()
__________________
360kpop.com thay đổi nội dung bởi: thaohuong, 13-07-2008 lúc 09:53 PM. |
|
|
|
| Cảm ơn thaohuong vì bài viết này: | rudi_rudi (14-07-2010) |
![]() |
| Đánh Dấu |
Chủ Đề Liên Quan
|
||||
| Ðề tài | Người Gởi | Diễn Đàn | Trả lời | Bài mới gởi |
| [2009] Boku no Hatsukoi wo Kimi ni Sasagu | I give my first love to you - Inoue Mao, Okada Masaki | nobutachan | Phim Điện Ảnh Nhật Bản | 32 | 25-07-2010 10:13 PM |
| Ðiều Chỉnh | |
|
|