CoCo - Hội Ngộ Diệu Kỳ

  • Năm phát hành: 2017
  • Đạo diễn: Đang cập nhật
  • Diễn viên: Edward James Olmos, Gael García Bernal

Coco: Bản hòa ca đầy ngọt ngào, sâu lắng và xúc động

   06:49 - 24/11/2017   

Khai thác chủ đề theo đuổi ước mơ vốn khá quen thuộc trong dòng phim hoạt hình của Disney, Pixar, nhưng Coco vẫn không khiến khán giả nhàm chán mà ngược lại, đầy hứng thú và cảm xúc bởi một câu chuyện đậm chất gia đình đầy bản sắc, tôn vinh những giá trị xưa cũ giúp tạo nên tình yêu ở giữa những con người.

V đp ca câu chuyn và nhng nhân vt đy chiu sâu

Xoay quanh câu chuyện về cậu bé Miguel, một chàng trai Mexico bé nhỏ lớn lên với sự cấm đoán của gia đình khi cố gắng muốn theo đuổi sự nghiệp ca hát. Ông sơ của Miguel vốn từng là một nhạc sĩ, thế nhưng, ông lại bị cả dòng họ và con cháu căm ghét vì đã bỏ nhà ra đi để theo tiếng gọi của nghệ thuật. Vì thế mà, hình ảnh của ông cũng đã bị loại ra khỏi căn phòng cung hiến của gia đình, một khu vực thờ phụng mà người Mexico dùng để tưởng niệm người đã khuất. 

Mọi chuyện sẽ không có gì thay đổi nếu một ngày nọ, Miguel không phát hiện ra rằng ông sơ của mình, người bị cả họ tộc ruồng rẫy, lại chính là người nghệ sĩ tài danh nổi tiếng Ernesto de la Cruz mà cậu hằng ngưỡng mộ. Được thúc đẩy bởi lòng kiêu hãnh là cháu chắt của một người tài ba, Miguel quyết chí tìm cách tham gia một cuộc thi tài năng. Vì nhớ tới câu châm ngôn quen thuộc của Ernesto de la Cruz: “Nắm lấy khoảnh khắc”, cậu đã quyết định trèo vào viện bảo tàng, “mượn tạm” cây đàn mà Ernesto de la Cruz từng chơi, để rồi bị đưa vào một cuộc phiêu lưu bất tận về cõi của người chết. Từ đó, Coco mở ra cho khán giả một câu chuyện vừa say đắm vừa đau lòng, về gia tộc của Miguel.

Với mô tuýp khá quen thuộc như nhiều tác phẩm khác của Hollywood từng khai thác, Coco thoạt đầu trông có vẻ là một bộ phim khá đơn giản, kịch bản theo kiểu “thuộc bài” với một chút màu sắc văn hóa Mỹ Latin, dễ xem, dễ cảm nhưng khó để lại dấu ấn sâu đậm. Tuy vậy, từ khoảng 1/3 phim trở về sau, đạo diễn và biên kịch của Coco đã rất khéo léo và tài năng khi đưa được toàn bộ câu chuyện lên một nhịp điệu khác: dữ dội hơn, bừng sáng hơn, vĩ mô hơn nhưng cũng không kém phần mộc mạc và giản dị.

“Thế giới của người chết”, một vùng đất tưởng như rất rùng rợn với những linh hồn được vẽ nên từ những bộ xương, bỗng chốc lại trở thành cái chốn để Miguel theo đuổi ước mơ và tìm ra chân lý của đời mình. Cái thế giới ấy được họa đắp lên bằng sự sáng tạo một cách đầy thông thái của các họa sĩ Pixar, đẹp đến choáng ngợp, tinh tế, tao nhã mà cũng rất đậm chất tâm linh. Những cánh hoa vàng rải khắp các lối đi, những con linh thú bay lượn đầy màu sắc, những bản tình ca vang lên đây đó… tất cả cùng hòa chung một giai điệu để cùng với cậu bé Miguel kể lại một câu chuyện đầy tuyệt vời, gay cấn.

Miguel là một nhân vật rất cổ điển theo đúng phong cách của Disney và Pixar, nhưng cũng rất nổi loạn theo cách của riêng cậu. Miguel tinh nghịch, phá phách nhưng cũng rất tình cảm và vô tư. Miguel không chỉ đơn giản là nuôi dưỡng được lòng nhiệt thành với nghệ thuật bằng chính trái tim mình, mà cậu còn là một người bạn tốt, một người nghệ sĩ thiên bẩm, và hơn bao giờ hết của là một linh hồn giữ lửa của cả gia đình, dù đôi khi bước chân cậu có đi chệch khỏi truyền thống một chút.

Về các nhân vật khác, bù đắp cho một Ernesto de la Cruz với tính cách và câu chuyện hơi dễ đoán, Coco có nhiều nhân vật phụ đặc biệt thú vị hơn, như Imelda, người đàn bà thép, bà sơ của Miguel, hay như Hector, một nghệ sĩ lang thang nơi cõi chết với một trái tim luôn hướng về nhân gian. Và ấn tượng hơn cả, tuyệt vời trên hết, chính là Coco, bà cố của Miguel, một nhân vật không có nhiều hoạt động vì tuổi tác đã già, chỉ ngồi xe lăn, nhưng từ cách tạo hình cho đến câu chuyện, và những hành động của Coco ở phút cuồi của bộ phim đều có thể khiến khán giả rung cảm và rơi lệ. Có thể nói, đã rất lâu rồi người ta mới thấy được một nhân vật lớn tuổi, hay phải nói là rất già, ấn tượng đến thế trong các bộ phim hoạt hình.

Thông đip ngt ngào

Là một bộ phim hoạt hình về âm nhạc Mỹ Latin, Coco dĩ nhiên là có phần nhạc rất ấn tượng, đầy màu sắc bản địa nhưng cũng rất đại chúng, giúp tác phẩm chinh phục được khán giả trên toàn thế giới. Remember Me, ca khúc chính và là bài hát chủ đạo của phim, là một tác phẩm vô cùng bắt tai, tuyệt vời với rất nhiều tầng nghĩa ẩn chứa bên trong. Ở tầng nghĩa hiển hiện và dễ thấy nhất, Remember Me chính là thông điệp của một người nghệ sĩ để lại cho hậu thế, rằng “Hãy nhớ về tôi”, và trân trọng những khoảnh khắc diệu kỳ mà âm nhạc mang lại. Ở tầng nghĩa sâu hơn, Remember Me là đại diện của một giá trị nhân văn mà một người đàn ông muốn để lại cho hậu thế của mình, nó là sự hiện trưng của tình cảm gia đình, của sợi dây huyết thống, của tình cha con đằm thắm, ngọt ngào hơn so với tầng nghĩa đầu tiên. Và tầng nghĩa cuối cùng, hiểu rộng ra, đó chính là lời kêu gọi về việc chúng ta hãy gìn giữ hình ảnh, và cả những câu chuyện, của tổ tiên mình một cách trân quý, nuôi dưỡng nó đời đời để ở thế giới của người chết, họ sẽ không chịu cảnh tan biến đi vì trên dương gian không còn ai nhớ đến mình.

Những khán giả nhạy cảm, những người xem vốn yêu thích các tác phẩm gia đình, những người theo đuổi nghệ thuật, những người vốn sống ở các đất nước có nền văn hóa giàu tính truyền thống như Mexico, chắc chắn sẽ rất mến mộ Coco. Bởi ở bộ phim này, người ta không chỉ thấy được một sự giải trí nhất định nhờ âm nhạc hay, hình ảnh đẹp, câu chuyện hấp dẫn, mà còn thấy được rằng dù thời gian có mang đến sự hiện đại nhanh chóng thế nào đi chăng nữa, công nghệ có phát triển mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa, ở đâu đó vẫn có những thứ chúng ta phải gìn giữ bằng cả con tim, và sự trân trọng bằng tất cả lòng thành của mình, thì mới tồn tại mãi mãi được.

Phim nên xem Phim hot Phim chiếu rạp

Tuyết Tùng

Gửi bình luận

 Close