I Can Speak | Tiếng Anh Là Chuyện Nhỏ

  • Năm phát hành: 2017
  • Đạo diễn: Kim Hyun Seok
  • Diễn viên: Lee Jae Hoon, na moon hee

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng từng nỗi đau của nhân vật

   15:20 - 27/10/2017   

*Bài viết quan điểm được độc giải gửi về trang

I Can Speak (Tựa Việt: Tiếng Anh Là Chuyện Nhỏ) được giới thiệu mở ra câu chuyện về Ok Boon - một ngoại già "khó ở", khiếu nại đủ thứ ở khu chợ mà mình sinh sống. Min Jae là nhân viên tiếp dân mới nhận chức ngay lập tức đã “đụng độ” với bà Ok Boon vào ngày đầu tiên đi làm và nhanh chóng bị ngoại già này “ghim”, trở thành mục tiêu để bà làm phiền, nộp đơn khiếu nại.

Cho đến khi vô tình chứng kiến được khả năng nói tiếng Anh lưu loát của Min Jae, ngoại già này đã tìm mọi cách từ mềm mỏng đến bắt ép cậu chàng dạy tiếng Anh cho mình. Sau khi trở thành giáo viên dạy tiếng Anh cho bà Ok Boon, Min Jae đã phát hiện ra câu chuyện ẩn chưa phía sau những việc làm của ngoại già tinh quái này, khiến anh chàng lẫn khán giả không khỏi bất ngờ.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Nếu như đã đọc trước phần giới thiệu về phim, phần đông khán giả sẽ cho rằng đây là một bộ phim hài nói về cuộc sống thường ngày của bà Ok Boon và “hí hửng” đi xem để giải toả tâm trạng. Nhưng thực chất, khi bước ra khỏi rạp chiếu phim, không ít người sẽ phải lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên má của mình.

Mở đầu bộ phim, đạo diễn đã khiến khán giả nhầm tưởng mình đã… đi nhầm rạp khi cho thấy cảnh tượng đập tường vào giữa đêm khuya, mưa gió khá rùng rợn. Tuy nhiên ngay sau đó, khán giả đã được trở về thực tại bằng sự xuất hiện vô cùng ngầu của ngoại già Ok Boon tại văn phòng quận.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Câu chuyện chính thức được bắt đầu bằng sự cứng rắn của chàng tiếp dân mới nhận chức Min Jae cùng bà Ok Boon – người đã kiên trì nộp hơn 8000 đơn khiếu nại trong vòng 20 năm sống tại đây.

Tiếp đó chính là chuỗi ngày bà Ok Boon “đeo bám” Min Jae để nhờ anh dạy tiếng Anh cho mình sau khi vô tình “chiêm ngưỡng” cảnh anh chàng nói chuyện vô cùng tự nhiên cùng giáo viên ngoại quốc tại trung tâm ngoại ngữ.

Sự “lầy” của bà Ok Boon trong quá trình năn nỉ Min Jae dạy tiếng Anh cho mình cùng với cách mà anh chàng này “chơi khăm” ngoại già chính là những phân đoạn hài hước tự nhiên, khiến người xem cảm thấy vui vẻ, sảng khoái.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Xen lẫn những tràng cười thú vị này, đạo diễn cũng đã khéo léo thêm thắt vào một số cảnh quay khá ấm lòng cho người xem. Một trong số đó chính là việc Min Jae phát hiện ra em trai mình “ăn chực” tại nhà của bà Ok Boon.

Sự phát hiện này của anh chính là cột mốc đánh dấu cho sự thay đổi quan điểm, cách nhìn của mình về bà Ok Boon – một ngoại già tinh quái mà anh thường gặp ở văn phòng quận. Tình cảm gia đình, tình cảm giữa con người với nhau trong xã hội được thể hiện khá rõ nét ở phân đoạn này.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Ngoài ra, việc đạo diễn đi sâu vào việc tại sao ngoại già Ok Boon lại “rỗi hơi” đến mức phải lên văn phòng quận khiếu nại từ những việc nhỏ nhặt nhất trong khu chợ mình sinh sống cũng cho thấy được nhiều phương diện trái ngược cùng tồn tại ở mỗi người dân tại nơi đây.

Tuy nhiên, việc “ôm đồm” khai thác quá nhiều tuyến nhân vật phụ lại là điểm trừ to lớn của bộ phim khi giấu đi thông điệp chính của câu chuyện ở tận cuối phim, tạo nên cảm giác quá gấp gáp, hụt hẫng. So với việc đó thì nếu như tác giả cho một cảnh quay nói rõ hơn về việc tại sao Min Jae tài giỏi đậu công chức cấp 7 nhưng lại chuyển công tác đến thành phố nhỏ, làm công vụ cấp 9 thì có lẽ sẽ thu hút hơn.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Tình bạn bè thiêng liêng của bà Ok Boon cùng người bạn già lâm vào cảnh bệnh tật chính là mấu chốt mở ra vấn đề trọng tâm của bộ phim khi liên kết việc học tiếng Anh của ngoại già Ok Boon cùng câu chuyện về mối liên hệ của đôi bạn thân này.

Từ việc cùng bị bắt đi làm “phụ nữ giải khuây” cho lính Nhật Bản khi còn nhỏ đến việc cứu mạng đối phương rồi cổ vũ, ở cạnh nhau làm động lực sống tiếp dù trải qua bao tủi nhục. Tình bạn đẹp đẽ của bà Ok Boon và bạn mình đã lấy đi không ít nước mắt của người xem.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Vì ước nguyện mà bạn thân không thể thực hiện được cũng như việc muốn nói ra cho toàn thế giới biết về tội ác tột cùng của quân đội Nhật Bản đã gây ra, bà Ok Boon đã chấp nhận vứt bỏ cái tôi của bản thân, lục lại từng ký ức đau buồn của mình.

Từ những vết sẹo minh chứng sống cho sự ác độc có phần biến thái của quân đội Nhật Bản, di chứng giật mình mỗi khi có người bất ngờ chạm vào người, đến việc bị chính gia đình vứt bỏ,… ký ức về nỗi đau mà bà phải cô đơn chịu đựng trong suốt 60 năm qua dần hiện về trong tâm trí Ok Boon.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Khi thông tin bà Ok Boon sẽ thay bạn thân mình đứng ra làm chứng tại phiên toà ở Hoa Kỳ được phát tán trên các phương tiên truyền thông, những người hàng xóm thân thiết lại né tránh bà, khiến bản thân ngoại già này lại muôn phần đau lòng. Thế nhưng đến khi bà biết được lý do họ lại làm vậy với mình, thì chính người xem đã bị cuốn vào câu chuyện này và đã “ngập trong biển nước mắt” từ lúc nào không hay.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Đỉnh cao của bộ phim chính là việc mở ra trong một phiên toà tại Hoa Kỳ - nơi mà các phụ nữ từng làm "phụ nữ giải khuây" lên tiếng tố cáo tội ác của quân đội Nhật Bản trong thời kỳ thuộc địa và Thế chiến thứ hai và yêu cầu phía nước này lên tiếng xin lỗi về những gì đã gây nên. Hình ảnh bà Ok Boon mạnh mẽ, oai phong của khu chợ nhanh chóng biến mất khi bước lên bục làm chứng, chịu sự công kích của những người bên dưới cho rằng mình nói dối về thân phận.

Đến khi nghe được giọng nói của thầy giáo của mình – Min Jae, bà Ok Boon đã không ngần ngại mà còn rất hùng hồn: “I Can Speak” (“Tôi có thể nói được”) và kể lại tất cả mọi chuyện mình luôn muốn chôn vùi đi, để rồi nhận được sự cảm thông từ tất cả mọi người trên thế giới – trừ chính phủ Nhật Bản.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

Từng lời nói, từng câu miêu tả của bà Ok Boon như cứa vào tâm can của người xem, ta dường như có thể cảm nhận được phần nào nỗi đau mà bà Ok Boon cũng như những "phụ nữ giải khuây" khác phải chịu đựng trong suốt thời gian dài từ thuở còn thơ bé.

Việc ngoại già và bạn mình sống cô đơn từ lúc bị bắt đi đến khi bằng tuổi bà ngoại của Min Jae cũng cho thấy sự tự ti, sự tổn thương đến tột cùng của những người phụ nữ này sau khi gia nhập lại xã hội, chỉ có thể làm bạn với cô đơn và gặm nhấm nỗi đau, nỗi buồn chỉ bản thân biết được.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

“Phụ nữ giải khuây”, có lẽ cụm từ này với một số người còn khá xa lạ nhưng với người Hàn Quốc thì đây là cụm từ khá nhạy cảm, nó chạm vào nỗi đau và lòng tự tôn to lớn của dân tộc này.

Ấy vậy mà sau khi câu chuyện này xảy ra ở đời thực vào 10 năm trước (năm 2007), cho đến nay, chính phủ Nhật Bản vẫn chẳng có động thái nào về việc thừa nhận tội lỗi cũng như đưa ra lời xin lỗi đến những nạn nhân xấu số của vụ việc này. Việc này tạo nên sự bức xúc cho toàn thể dân tộc Hàn Quốc lẫn người xem vừa bị thuyết phục bởi những dẫn chứng quá ư là đau lòng.

I Can Speak – Lấy đi nước mắt của khán giả bằng nỗi đau của nhân vật

I Can Speak nhận được đánh giá khá cao từ khán giả đến rạp lẫn cư dân mạng và các chuyên gia tại Hàn Quốc chính là có nguyên nhân của nó. Bộ phim là sự kết hợp hoàn hảo từ diễn xuất đến yêu tố gây cười, tính nhân văn của câu chuyện đến sự khai thác góc quay phù hợp với diễn biến câu chuyện.

Nếu như có thể khai thác sâu hơn một xíu về nhân vật Min Jae do Lee Je Hoon thủ vai thì có lẽ bộ phm sẽ còn nhận được đánh giá cao hơn nữa, nhưng nhìn chung, I Can Speak là một siêu phẩm mà các “mọt phim” không thể bỏ qua được!

(Ảnh: Internet)

Review Phim nên xem Phim chiếu rạp

DienAnh.Net

Gửi bình luận

 Close