Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa (ĐA)

  • Năm phát hành: 2016
  • Đạo diễn: Triệu Tiểu Đinh
  • Diễn viên: Lưu Diệc Phi, Dương Dương, Bành Tử Tô, La Tấn

Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa: Thật sự dở đến mức không đáng để xem như lời đồn?

   23:59 - 11/08/2017   

*Bài đánh giá phim theo quan điểm riêng của người viết gửi về cho DienAnh.Net.

"Phim vầy mà trên mạng tụi nó chê quá trời. Bà Phi khóc cỡ đó mà còn bảo bả diễn dở!" - Đây là câu nói của một chàng trai thốt lên sau khi Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa kết thúc. 

Trước khi đi xem Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần để phòng bộ phim quá dở, bị thất vọng. Mà quả đúng là thất vọng với đoạn đầu khi các tình tiết trong phim diễn ra quá nhanh quá dồn dập và vội vã. Khó mà hiểu nổi tại sao nhà sản xuất lại vội vàng đến thế khi cắt cảnh quá nhanh mà không có một điểm nối hay nhắc nhở nào trước. Khán giả vì vậy mà không đọng lại được nhiều cảm xúc trong nửa đầu phim. 

Điểm nhấn lớn nhất có lẽ là ở nhân vật phụ Mễ Cốc. Tiếc là những đoạn lảm nhảm của anh chàng này lại không được bên phát hành làm phụ đề kỹ. 

Tuy nhiên khi xem đến nửa cuối thì có thể hiểu được tại sao nhà sản xuất lại vội vàng đến như vậy. Vì tinh túy và tâm huyết của họ dành ở phần cuối, ở những trận đánh mãn nhãn đẹp mắt, ở những cảnh chiến đấu rất hoành tráng và hiệu ứng cánh chim vỗ khiến trái tim muốn nổ tung theo. Dù không quá dài và chưa đã nhưng thật sự nó có thể coi là cao trào đẩy cảm xúc lên rất cao.

Ở những phân cảnh đánh nhau này, Lưu Diệc Phi và Dương Dương đều không hổ là diễn viên được xuất thân từ trường múa. Các cảnh trên không và động tác của cả 2 thực sự rất đẹp mắt, mãn nhãn vô cùng. Những cú nhào lộn hay bay lượn trên trời của họ vừa mang chút nét thần tiên nhưng vẫn mang đậm phong cách võ thuật của Trung Quốc. Có lẽ cũng vì vậy mà nhà sản xuất đành chấp nhận cắt nham nhở phần đầu phim chỉ để dành thời gian trọn vẹn nhất cho những trận chiến ấn tượng này. 

Xét về tổng thể, Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa không thể coi là phim ngôn tình như nhà phát hành đã quảng cáo. Tuy nhiên để coi nó là phim kiếm hiệp hay võ thuật chiến tranh cũng không đúng. Gọi nó là thể loại phim "thập cẩm" mỗi thứ một chút thì đúng hơn. 

Câu hỏi lớn nhất cần dành cho nhà sản xuất là: "Tại sao không kéo dài phim lên đến 120 phút hay hơn nữa?" Như thế họ có thể truyền tải được trọn vẹn câu chuyện hơn, không phải cắt ghép nham nhở phần đầu và khiến bộ phim bị rời rạc vô cùng. Khán giả nếu không tập trung hay suy luận cũng rất khó để hiểu hết được nội dung phim và hiểu thêm về thân phận của các nhân vật phụ. Đây cũng là điểm trừ rất lớn ảnh hưởng đến tổng thể chất lượng của Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa. 

Về mặt diễn xuất thì cần đặt ra câu hỏi: "Khán giả yêu cầu gì ở Lưu Diệc Phi và Dương Dương? Diễn xuất bùng nổ như Ảnh Đế Ảnh Hậu? Họ nhập vai xuất thần như thể sinh ra để làm Bạch Thiển và Dạ Hoa?" Nếu vậy thì mọi người đã vô nhầm rạp chiếu phim.

Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa không phải là phim nghệ thuật cũng chẳng phải làm để tranh giải hay trở thành bom tấn kinh điển để đời. Mục đích lớn nhất của nhà sản xuất là làm ra tác phẩm mãn nhãn. Vì vậy họ lựa dàn diễn viên có danh tiếng và ngoại hình phù hợp với kịch bản nhất. Ít ra lựa chọn này cũng đã đáp ứng được yêu cầu cơ bản đầu tiên của nhà sản xuất về phần nhìn.

Nếu nói Lưu Diệc Phi và Dương Dương diễn hay thì sai hoàn toàn. Tuy nhiên cũng chẳng thể chê cả 2 diễn đơ hay dở. Xét về tổng thể và vai diễn họ đã hoàn thành được công việc của mình, không xuất sắc nhưng cũng không tệ. Lúc cần vui tươi vẫn vui tươi được và lúc cần bi thương vẫn truyền được cảm giác nghẹn ngào cho khán giả. Đặc biệt là Lưu Diệc Phi khi mỗi cảnh khóc của cô là một sắc thái khác nhau và khán giả đều có thể cảm nhận được cảm xúc của Bạch Thiển. Cảnh khóc cuối cùng có thể coi là điểm sáng lớn nhất của Lưu Diệc Phi trong cả bộ phim. 

Về phía Dạ Hoa của Dương Dương thì chỉ có thể gói gọn trong 2 chữ: "Trẻ trâu". Hiểu rõ khuyết điểm về ngoại hình non nớt của mình nên thay làm một soái ca lạnh lùng uy nghiêm, anh lại chọn trở thành cậu nhóc mặt dày. Bằng cách này Dương Dương có thể tạo được một Dạ Hoa phù hợp với bản thân và nội dung phim khi cứ nhấn mạnh liên tục khoảng cách tuổi tác giữa nam chính với nữ chính. Bạch Thiển đã 140.000 tuổi còn Dạ Hoa chỉ mới 50.000 tuổi. Hay tính đơn giản là nếu Bạch Thiển 42 tuổi thì Dạ Hoa chỉ mới 15 tuổi, gọi là "phi công hiện đại lái máy bay thời thế chiến 1" cũng chả sai chút nào. 

Có thể nhà sản xuất cũng đã có dụng ý riêng khi đặt tên phim là Once Upon A Time chứ không phải cái tên "sến súa" nào khác bằng tiếng Anh. Nó như một câu chuyện cổ tích, có hoàng tử, có nàng công chúa dưới thân phận Lọ Lem và phù thủy độc ác. Tình yêu của hoàng tử công chúa bị thử thách bởi những nhân vật phản diện. Rồi sau tất cả những khó khăn, hoàng tử và công chúa lại được hạnh phúc bên nhau. Nếu có gì mới thì đó việc lồng thêm yếu tố 3 kiếp 3 đời của phương Đông, rất đậm chất ngôn tình Trung Quốc. Như các cô nàng mộng mơ vẫn luôn thủ thỉ với bạn trai: "Ước gì kiếp sau mình vẫn ở bên nhau như vậy nhỉ!" 

Nếu chấm điểm thì Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa chỉ đạt 6,5/10, bao gồm 1,5 điểm cộng về nhan sắc của cặp đôi chính. Dù sao trong một bộ phim thương mại thì yếu tố ngoại hình của diễn viên cũng đã chiếm ưu thế rất lớn để lôi khán giả đến rạp. Còn nếu hỏi Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa có đáng xem không, thì câu trả lời vẫn là có nếu bạn muốn xem một tác phẩm giải trí mãn nhãn bao gồm cảnh đẹp, diễn viên đẹp và đánh nhau đã mắt.

Phim chuyển thể Review Phim chiếu rạp

DienAnh.Net

Gửi bình luận

 Close